Tiên ông 97 tuổi của những bệnh nhân nghèo

4 tháng trước

Ở cái tuổi ‘xưa nay hiếm’ mà đôi tay cụ Tầng vẫn thoăn thoắt, đôi mắt vẫn tinh anh đến lạ. Với hai bài thuốc quý chữa đại tràng và dạ dày, cụ đã chữa bệnh miễn phí cho không biết bao nhiêu người nghèo, người tàn tật và trẻ em trên khắp miền đất nước.

Lương y Phạm Thọ Tầng từng là chiến sĩ quân y của Sư đoàn 312, vừa làm nhiệm vụ cứu chữa đồng đội vừa cầm súng chiến đấu. Trở về sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, cụ Tầng công tác tại Viện Điều dưỡng của Bộ NN&PTNT. Tại đây, ông đã học được hai bài thuốc quý chữa bệnh đại tràng và dạ dày.

Sau thời gian dài giữ vị trí Viện trưởng Viện Điều dưỡng, năm 1989, khi nghỉ hưu trở về địa phương, tận mắt gặp những người bệnh quá nghèo, cụ quyết tâm mở phòng khám nhân đạo. Cụ khám chữa bệnh, gửi thuốc miễn phí cho người nghèo, người tàn tật, trẻ em khắp cả nước.

Không chỉ chữa bệnh miễn phí cho người nghèo, từ những năm 90, khi hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn, cụ vẫn dành dụm từng đồng lương hưu, tiền bán tạp hóa để mua gạo trợ cấp các cháu có hoàn cảnh khó khăn. Nhiều năm liền UBND TP. Hà Nội, thị xã Sơn Tây đã vinh danh ông là tấm gương ‘Người tốt, việc tốt tiêu biểu’.

“Tôi mở phòng khám này đã 30 năm rồi. Người ta mở phòng khám kiếm tiền, kiếm danh còn tôi thì cốt là để thăm khám, chữa bệnh miễn phí cho người nghèo, người tàn tật và trẻ em. Hễ họ mang giấy chứng nhận hộ nghèo của chính quyền đến thì tôi sẽ khám chữa miễn phí hoàn toàn. Người ở xa thì tôi lo cả chỗ ăn chỗ ở miễn phí cho họ”, cụ Tầng cho biết.

Lương y Phạm Thọ Tầng từng vừa làm nhiệm vụ cứu chữa đồng đội vừa cầm súng chiến đấu. “Thời ấy, như bao nhiêu thanh niên yêu nước khác, tôi lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Tôi học nghề y trong những năm nước ta chiến tranh loạn lạc, khổ trăm bề. Việc học và làm nghề thì đứt quãng vì bị địch bắt, giam, tù đày”, cụ Tầng nhớ lại.

Trở về sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, cụ Tầng công tác tại Viện Điều dưỡng của Bộ NN&PTNT. Tại đây, ông đã học được hai bài thuốc quý chữa bệnh đại tràng và dạ dày. Sau thời gian dài giữ vị trí Viện trưởng Viện Điều dưỡng, năm 1989 khi nghỉ hưu trở về địa phương, tận mắt gặp những người bệnh quá nghèo, cắn răng chịu đau đớn không dám chữa bệnh, ông xót xa nên quyết tâm mở phòng khám nhân đạo.

“Tôi hay đùa với bà nhà và con cháu: sứ mệnh của tôi là “lấy tiền người giàu chia cho người nghèo”. Tôi vẫn khám chữa và lấy tiền của bệnh nhân có điều kiện nhưng cũng dùng chính số tiền đó để cứu những người hoàn cảnh khó khăn hơn”, cụ Tầng nói. “Thế nhưng, muốn để họ an tâm chữa trị, anh nhất định phải giỏi nghề.”

Khi tôi hỏi, cụ có nhớ nổi đã chữa bệnh cho bao nhiêu bệnh nhân nghèo rồi không, cụ Tầng nhấp chén trà, cười vang thành tiếng: “Anh hỏi 1 tuần nay chữa cho bao nhiêu người, tôi còn chẳng nhớ hết ấy chứ! Vì bệnh nhân đến tận nơi đã đành, mỗi ngày còn có hàng chục bệnh nhân khắp cả nước gửi các loại giấy khám, chụp chiếu đến nhà rồi gọi điện nhờ tôi thăm khám”.

“Của cho đi là của nhận lại”

“Nhiều người cứ bán tín bán nghi, tôi lấy tiền đâu mà mua các vị thuốc rồi phát miễn phí cho người bệnh như thế. Họ nghi thì cứ nghi thôi chứ tôi đâu tìm từng người giải thích được. Trước đây còn khỏe, tôi cũng đến đủ vùng tìm cây thuốc, nhưng nay tuổi cao, con cháu lo lắng nên tôi tự trồng rất nhiều cây thuốc Nam quý trong vườn nhà. Tôi tự thu hoạch thuốc, bào chế với sự hỗ trợ của vợ và con trai”, cụ Tầng kể.

“Thỉnh thoảng thấy tôi cứ luôn chân luôn tay từ sáng tới tối, có ngày đông bệnh nhân còn chẳng kịp ăn, bà nhà tôi cũng cằn nhằn, con cái thì gọi điện về lo lắng, trách tôi tham việc. Nhưng tôi chỉ cười trừ, bảo vợ con: “Của cho đi là của nhận lại cả, đi đâu mà thiệt!”.

Bà Trương Thị Hát, vợ cụ Tầng vừa phụ chồng chăm sóc bệnh nhân vừa bảo: “Của nhận lại của ông nhà tôi là hàng trăm tấm bằng khen, giấy khen của nhà nước, chính phủ, các bộ ban ngành từ trung ương đến địa phương. Ông ấy treo trang trọng khắp nhà kìa. Nhiều khi ông ấy còn đòi tự tay lau từng chiếc chứ không để vợ con làm”.

Cảm kích trước những giá trị nhân văn cao đẹp mà lương y Phạm Thọ Tầng đã dày công gây dựng, nhiều năm liền UBND TP. Hà Nội, thị xã Sơn Tây đã vinh danh ông là tấm gương “Người tốt, việc tốt tiêu biểu”. Tháng 10/2014, tên cụ Phạm Thọ Tầng đã được xướng lên trong chương trình Vinh danh trí thức tiêu biểu “Vì sự nghiệp phát triển Thủ đô” tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám…

Đối với cụ Tầng, món quà quý giá nhất với người thầy thuốc không phải tiền bạc vật chất mà chính là sức khỏe của bệnh nhân. Cụ Tầng tâm niệm, khi nào còn sức khỏe, còn minh mẫn cụ vẫn sẽ chữa bênh, cứu người…

Từ khóa:

Cùng chuyên mục